3.
Ta ho ra một tràng bọt máu.
“Cho nên, ngươi muốn thay chàng kết liễu ta sao?”
“Không.”
Nàng ta lắc đầu, từ trong tay áo lấy ra một viên đan dược, màu sắc như hổ phách, nhưng bề mặt lại quấn quanh những đường vân ma quái cực nhỏ.
Ta nhìn chằm chằm vào viên đan dược kia.
"... Tình Tơ Trảm?" Giọng ta run rẩy
“Thứ chỉ ngưng tụ dưới đáy Tình Trì ở Địa Uyên, sao ngươi lại có?”
Bạch Nhiễm nhếch môi cười:
“Đương nhiên là vì, ta cũng giống như ngươi, đều là từ dưới đó bò lên.”
Đồng tử ta co rụt lại, hô hấp tức thì rối loạn:
“Ngươi... ngươi cũng là ma? Vậy Minh Kính có biết không? Trên người ngươi một chút ma khí cũng không có...”
Giọng nàng ta dịu dàng:
“Chàng đương nhiên biết. Để độ hóa ma khí trên người ta, chàng đã tổn hao trăm năm tu vi.”
Ta vẫn luôn thắc mắc, vì sao Minh Kính dây dưa với ta trăm năm mà tu vi vẫn chưa thăng cấp.
Hóa ra, tu vi tinh tiến nhờ dùng ta làm lò đỉnh, đều đã dùng lên người một con ma khác rồi.
“Ăn đi.”
Bạch Nhiễm đẩy viên đan dược đến bên môi ta.
Vốn tưởng rằng ta và Minh Kính không cùng đường, bầu bạn một đoạn đường đã coi là viên mãn.
Không ngờ rằng, hóa ra chàng có thể vì một con ma mà hoàn tục.
Phật ma thù đồ thì đã sao?
Luôn có một con ma khiến chàng cam tâm tình nguyện đi lên con đường khác biệt đó.
Chỉ tiếc rằng con ma ấy, không phải là ta.
Lòng ta lạnh lẽo như tro tàn.
Ta quay đầu nuốt xuống viên Tình Tơ Trảm.
Một luồng khí lạnh từ cổ họng trôi tuột xuống đan điền, quấn lấy ma đan, rồi giật mạnh một cái.
Rắc.
Giống như có thứ gì đó bị nhổ tận gốc, rồi tùy tiện ném xuống vực sâu.
Cũng tốt.
Ma vốn dĩ không nên có tình.
Vô tình, mới có thể sống lâu.
Từ nay về sau, ai không nợ ai, không còn liên quan.
Ta nổi trên mặt nước, ánh mắt từng chút từng chút trở nên xám xịt.
Viên Tình Tơ Trảm này, dường như còn pha lẫn thứ gì đó khác.
“Mười ngày sau, chúng ta thành thân, mời ngươi đến xem lễ.”
Ta gật đầu.
Muốn về Địa Uyên, dù sao cũng phải giải khai cấm chế trước đã.
Bạch Nhiễm hài lòng rời đi.
Phật diễm giam cầm ma khí của ta, khiến ta ngay cả tự chữa lành cũng không làm được.
Ngâm mình trong hồ sen đến ngày thứ chín, cuối cùng Minh Kính cũng tới.
Chàng đứng bên bờ hồ, vẫn là bộ áo tăng màu trắng ngà, chưa thay hỉ phục.
Ta rũ mắt, không để chàng nhìn thấy nỗi hận bên trong.
Chàng từ trên cao nhìn xuống, khi ánh mắt quét qua những vết thương sâu thấy xương trên người ta, mày chàng nhíu lại.
"Ngày mai là đại hôn của ta," Giọng chàng lạnh hơn cả nước hồ
“Nếu ngươi còn dám làm loạn...”
“Ta không dám nữa.”
Ta cắt ngang lời cảnh cáo của chàng, ngâm trong hồ quá lâu, giọng nói cũng mang theo vẻ mềm mại của hơi nước.
“Ta sẽ ngoan... sau này đều sẽ ngoan.”
Ấn đường đang nhíu chặt của chàng hơi giãn ra, lật tay một cái, kéo sợi xích lôi ta đến bên bờ.
“Ma tức của ngươi bị lộ, Vạn Kiếm chân nhân và các môn phái khác đều đang hổ rình mồi ở ngoài chùa. Chỉ có ta mới bảo vệ được ngươi.”
Hai tay ta bám vào gạch lát thành hồ, ngẩng đầu nhìn chàng:
“Ta chỉ cầu được ở lại bên cạnh Tôn giả, không cầu danh phận.”
Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Minh Kính khẽ chấn động, hồi lâu sau khẽ thở dài một tiếng.
Đầu ngón tay lau đi vệt máu bên khóe môi ta, phật quang màu vàng kim bao phủ lấy ta.
Nơi hơi ấm đi qua, vết thương lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Là thật?”
Ta gật đầu, thuận thế nép sát vào thành hồ, vạt áo ướt đẫm dính chặt vào da thịt, cổ áo trễ xuống một nửa.
Phật quang và ma tức giao hòa trong cơ thể ta, bốc lên màn sương ấm áp nhàn nhạt, phả qua đầu ngón tay trắng lạnh của chàng.
Chàng vô thức vuốt ve vết thương của ta, đáy mắt lướt qua một tia lửa ngầm, hồi lâu sau mới mở miệng:
“Đã chịu nghe lời thì hãy sống cho tốt. Đợi ta thành thân xong, sẽ tìm cho ngươi một nơi an ổn khác. Có ta che chở, không ai động được vào ngươi.”
Ta ngước mắt lên, tuy tình ý đã bị Tình Tơ Trảm mài mòn, nhưng ánh nước long lanh cũng đủ để thay thế.
Bóng hình chàng dần phóng đại trong mắt ta.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này chính là súc vật
Vẫn chưa đủ.
Gần thêm chút nữa.
Gần thêm chút nữa…
Ngay khoảnh khắc đôi môi sắp chạm nhau.
“Minh Kính?”
Giọng nói của Bạch Nhiễm truyền đến từ cuối hành lang gấp khúc, trong sự dịu dàng mang theo chút bất an.
“Chàng đang ở bên hồ sen sao?”
Minh Kính đột ngột thẳng người dậy, gió đêm mát lạnh nhưng không thổi tắt được màu đỏ diễm lệ trên dái tai chàng.
“Vô liêm sỉ!”
Giọng chàng nén xuống cực thấp, không biết là mắng ta, hay đang mắng chính mình.
“Ngày mai đại hôn, ngươi lại còn dám dùng mị thuật!”
Minh Kính phất tay áo bỏ đi.
Cấm chế phật diễm trong bụng trừng phạt bùng lên dữ dội, thiêu đốt khiến ta đau đớn kêu thành tiếng.
Thật đáng tiếc.
Chỉ thiếu chút nữa là lừa được rồi.
Bạch Nhiễm xách một chiếc đèn lưu ly nhỏ, soi rõ dáng vẻ nhếch nhác đang cuộn tròn bên bờ hồ của ta, cũng soi rõ bóng lưng cứng đờ của Minh Kính.
“Chàng mời cô ta đi xem lễ, ta liền đến chữa thương cho cô ta. Cũng không thể để bộ dạng dở sống dở chết làm mất hứng thú của chàng.”
Bạch Nhiễm đỏ mặt, ánh mắt lướt xuống cổ ta.
Ở đó có đeo một hạt phật châu cũ kỹ đã phai màu, là một trong chuỗi hạt Minh Kính dùng để trói ta khi chàng phá giới, ta vẫn luôn trân trọng đeo sát bên người.
Nàng ta khoác tay Minh Kính, bỗng nhiên mở miệng:
“Kiểu dáng hạt châu này thật đặc biệt, ta thích.”
Minh Kính hẳn là đã nhận ra, nhíu mày nói:
“Chỉ là một hạt phật châu thôi, có lẽ nàng ta nhặt được ở đâu đó trong chùa.”
“Nhưng ta muốn có nó.”
Giọng Bạch Nhiễm dịu dàng, mang theo sự thăm dò khó lòng nhận ra.
Đầu ngón tay ta chạm vào hạt phật châu, sau khi dính đầy máu bẩn, xúc cảm trở nên thô ráp.
Đây là thứ duy nhất ta sở hữu có liên quan đến Minh Kính.
Minh Kính xòe lòng bàn tay về phía ta: “Đưa đây.”
Một nữ ma bị hạ cấm chế, không có tư cách từ chối.
Ta cười cười, giật đứt sợi dây mảnh, đưa hạt châu cho Bạch Nhiễm.
“Chúc hai người, vĩnh kết đồng tâm.”
Bạch Nhiễm siết chặt hạt phật châu, cả người rúc vào trong lòng Minh Kính.
“Ngày mai bận rộn, có thể để tỷ tỷ ở bên cạnh giúp ta không? Thêm một người, ta cũng yên tâm hơn chút.”
Ta cũng cười, ung dung nhìn về phía Minh Kính.
Chàng tránh ánh mắt của ta.
“Tùy nàng.”
Ta chìm lại vào trong nước hồ.
Tỉ mỉ cảm nhận nỗi đau đớn đang tạm thời lắng xuống trong cơ thể.
Chất độc mà Bạch Nhiễm trộn trong Tình Tơ Trảm, chắc chắn có thể cầm cự đến khi ta xem lễ xong mới phát tác.
Tôn giả đại hôn, là cơ hội cuối cùng để ta giải khai cấm chế.