6.
Tưởng rằng đã nắm trong tay tất cả.
Đến cả nước đi sau cùng của mẫu thân ta cũng chưa từng phát hiện ra.
Trận pháp sụp đổ.
Kim Mân nôn ra máu.
“Ngươi diễn kịch từ ngày xuống núi sao?”
“Không.”
Ta lắc đầu, khẽ mở đôi môi đỏ mọng.
“Là từ đêm ta nghe thấy ông nói chuyện với tâm phúc, ta mới biết.”
“Từ nhỏ ta đã cảm thấy kỳ lạ, chỉ là trước kia ta không hiểu đó là gì.”
“Mãi đến khi ông nói 'trả lại tất cả của ta cho mẫu thân', ta mới xâu chuỗi mọi việc lại với nhau.”
Ta đi đến trước mặt ông ta, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào ông ta.
“Phụ vương, mùi vị thế nào?”
Ông ta trừng mắt nhìn ta trân trân, cười điên dại.
Kim Mân chắc chắn ta sẽ không giết ông ta.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này chính là súc vật
Ông ta chết, mẫu thân cũng không sống được.
Ta lặng lẽ nhìn ông ta.
Không chút do dự bao phủ ánh sáng lên người Kim Mân.
Cho đến khi nuốt chửng hoàn toàn.
Cơ thể ông ta dần dần tan biến, hóa thành tro bụi.
Ta lại từ từ xòe lòng bàn tay ra.
Trong viên ngọc tỏa ánh sáng vàng óng ánh.
Bảo tồn một tia tàn hồn nguyên vẹn.
Mẫu thân đang đợi ta lớn lên.
Đợi khi ta có đủ sức mạnh, sẽ đánh thức bà dậy.
Ta bước ra khỏi đại điện.
Ánh bình minh vừa ló dạng, bầu trời trong vắt như được gột rửa.
Mục Thiên ngồi ở cửa, tay nắm chặt kiếm, vẻ mặt tiều tụy, hai tay đầy vết máu.
Đêm qua, hắn thấy ta và Kim Mân giao chiến, nhưng không xông vào được.
Gấp đến đỏ cả mắt, chỉ có thể dùng kiếm chém loạn xạ.
Hắn mím môi, ôm chặt lấy ta, vùi đầu vào hõm cổ ta.
Nước mắt theo cổ trượt vào trong cổ áo.
“Cô cuối cùng cũng ra rồi.”
“Ta đợi cô cả một đêm, ta sợ quá...”
Ta trong nháy mắt hiểu ra điều gì đó.
Người cứng lại.
Vỗ vỗ lưng hắn.
Kéo giãn khoảng cách với hắn.
“Ta là yêu, giữa chúng ta...”
“Nhưng cô nói ta thú vị.”
Hắn vội vàng ngắt lời ta.
“Kế sách tạm thời, lừa Kim Mân thôi.”
“Vậy cô còn giấu chiếc khăn tay thêu tên ta.”
Mục Thiên móc từ trong ngực ra một chiếc khăn tay.
Chiếc khăn đó, không biết sao lại rơi vào tay hắn.
“Kế sách tạm thời, chọc tức Kim Mân thôi.”
“Cô nói tróc yêu sư cũng có người tốt, sư phụ ta từng yêu yêu quái mà.”
“Ta không quan tâm cô thân phận gì, ta cứ thích cô đấy.”
Ta đỡ trán, tên này đúng là dây dưa không dứt.
“Ta biết làm đùi gà, chân giò, ngỗng quay...”
Mắt ta sáng lên, nuốt nước miếng.
“Ta đói rồi.”
“Muốn ăn ngỗng quay.”
Mục Thiên như chết đi sống lại, nhảy cẫng lên chạy xuống bếp.
Ngỗng quay Mục Thiên làm ngoài da giòn rụm bên trong mềm ngọt, thơm nức tận xương.
Ta ngồi trên ghế đá, gặm không còn chút hình tượng nào.
Hắn ngồi đối diện, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta.
Khóe miệng cong lên, như chú cún con chờ được khen ngợi.
“Ngon không?”
“Ưm... cũng được.”
Miệng ta nhét đầy thức ăn, ậm ừ trả lời.
Hắn được đà lấn tới: “Vậy sau này ta ngày nào cũng làm cho cô ăn... được không?”
Ta lộ ra biểu cảm "xem bản lĩnh của ngươi thế nào đã".
Thời gian sau đó, ta rất bận.
Chỉnh đốn Yêu tộc, kế nhiệm Tân Vương.
Đưa phụ thân đi mai táng, để ông sớm ngày chuyển thế đầu thai.
Tiếp tục tu luyện ôn dưỡng, sớm ngày đón mẫu thân trở về.
Mỗi ngày chân không chạm đất, chẳng màng đến ăn uống.
Càng không có thời gian cho chuyện tình cảm nhi nữ thường tình.
Đương nhiên chẳng rảnh bận tâm đến bóng dáng ngày ngày bận rộn trong bếp kia.
Một hôm, ta đang phê duyệt tấu chương.
Mục Thiên mặt mũi bầm dập trở về.
Ngồi trên bậc thềm đá đại điện, tủi thân quệt nước mắt một mình.
“Bọn họ nói đúng, ta vốn dĩ chẳng là gì của cô cả, bị người ta đánh cũng đáng đời.”
Hóa ra, hắn đi ra ngoài mua đồ, gặp mấy tên hậu sinh trẻ tuổi trong tộc ta.
Bắt nạt hắn là một tróc yêu sư vô dụng.
Tự cam chịu sa ngã làm một tên đầu bếp.
Bọn họ vây quanh hắn đấm đá túi bụi.
Mà nguyên do gốc rễ là chỉ trích ta huyết thống không thuần.
Mục Thiên là vì muốn ra mặt thay ta.
Một chỗ nào đó trong tim ta khẽ động.
Ta nhìn sang trái, Mục Thiên hậm hực quay sang phải.
Ta nhìn sang phải, hắn lại quay sang trái.
Trốn tránh không cho ta nhìn.
“Ai nói ngươi chẳng là gì cả? Hả?”
Ta xoay mặt hắn lại cho ngay ngắn.
Khuôn mặt nhỏ này đẹp biết bao.
“Được rồi, đừng giận nữa.”
“Ta mới không thèm giận.”
Ta tìm đến mấy tên ngu xuẩn kia.
Lột quần chúng nó ra.
Mỗi tên quất mười roi, đánh cho chúng kêu phụ mẫu.
Đó không phải là roi thường.
Một roi đủ khiến linh lực giảm đi một nửa, ba tháng không xuống được giường.
Giết gà dọa khỉ.
Việc này ai ai cũng biết.
Từ đó, không còn kẻ nào dám bàn ra tán vào.
Mục Thiên ở Yêu tộc cũng đi ngang đi dọc luôn.
Có người hỏi: “Vương, tại sao lại giữ một con người ở bên cạnh?”
Ta nhìn bóng dáng đang bận rộn trong bếp ở phía xa, khóe môi khẽ nhếch:
“Bởi vì, món ngỗng quay hắn làm, là thứ ngon nhất thế gian này.”
Giống như rất nhiều năm trước, cũng từng có người nói với ta.
“Thứ con ta thích, chính là thứ tốt nhất thế gian này.”
Chỉ là lần này, thứ tốt nhất dành cho ta.
Không phải là chiếc lồng giam nhân danh tình yêu.
Mà là sự ấm áp vụng về nhưng chân thành.
---HẾT---